Tết gõ cửa rồi đấy!

Tết đến nơi rồi, sao mình lại ko vui? Vì nhiều kế hoạch, dự định ko thực hiện được? Vì tâm trạng quá phức tạp? Vì có một nỗi buồn giấu kín ở đâu đó chực chui ra, có khi nó bò ra rồi và đang quấn từng vòng, từng vòng để thu hẹp những niềm vui nho nhỏ của mình.

Trời bừng nắng trong 2 ngày, hôm nay lại tiếp tục âm u và mưa. Ko còn tâm trạng chờ Tết nữa, biết rằng dù mình mong chờ hay ko, Tết vẫn cứ đến. Quan trọng là mình đón nhận nó với tâm thế nào mà thôi! Quay vòng với những thứ tựa như thất vọng, ích kỷ, né tránh và hoang mang… Con người thật tuyệt vời vì có thể dung hòa quá nhiều cảm xúc mà ko phát điên.

Tự mua cho mình một vài thứ, tự cười với những lời nói chẳng biết bao nhiêu là sự thật. Nhớ 1 câu thế này: Những người ở bên cháu sẽ hạnh phúc vì lúc nào cháu cũng vui vẻ. Mình chột dạ, khi mình cười có thật sự là vui vẻ hay ko? Đôi khi, nước mắt tràn ra rồi lại nuốt vào. Khóc 1 mình là một cảm giác rất khó diễn tả. Nhưng khóc được là tốt rồi, dù ko giải quyết được vấn đề, cũng đủ để có thời gian bình tĩnh lại mà suy nghĩ.

Nhiều lúc chỉ mong được như Thảo, chỉ ăn, chơi và ngủ. Dù có sợ ăn 1 chút nhưng chắc không khó khăn đến mức ko muốn đối diện với cuộc sống như mình. Nhiều buổi sáng ko muốn tỉnh dậy, ko muốn bắt đầu với việc gì nữa. Giá cứ được nằm yên như thế thì thật tuyệt!

Tết năm nay, mình sẽ tặng cho mình một vài buổi sáng như thế. Cuộc đời có bao lâu mà ko tận hưởng chứ? Chúc năm mới hạnh phúc hơn năm cũ!

Phương Thảo 4 tuổi

Không thể đỡ được :P

Diễn tý nào. Đi học này.

Anh Thao 3

Chả biết chú thích thế nào nữa. Bà già quá cơ!

Anh Thao 4

Diễn sâu...

Anh Thao 5

Nhí nhảnh con cá cảnh

Anh Thao 6

Xinh dịu dàng này

Anh Thao 7

Siêu hiền nhá

Anh Thao 8

Gãi cằm, suy nghĩ gì ta?

Xem má ai to hơn?

Ngọn nến giống trong truyện cổ tích ghê!

Màn này luôn rất thú vị với Phương Thảo

Thổi nến nào...

Kết thúc bằng một màn ảo tung chảo. :D

P/S: Ôi trời! Facebook không up ảnh được, wordpress thì rùa bò, 360 plus thì được cái up 1 loạt rồi để đấy cho chạy đến bao giờ xong thì thôi. Cuối cùng loạt ảnh nhân sự kiện con gái tròn 4 tuổi đã được up lên. Dù ít dù nhiều, dù còn rất nhiều ảnh đẹp chưa được lên blog thì con gái duyên dáng cũng khiến Dì 1 phen trố mắt vì khả năng diễn xuất tài tình. Hehe!

“Lá nằm trong lá – Tay nằm trong tay”

Mấy hôm ốm, nằm nhẩn nha đọc mấy quyển sách chồng hờ mang về. Sau quyển Cho tôi xin 1 vé đi tuổi thơ và Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh thì Lá nằm trong lá cũng khá thú vị. Mình vừa đọc vừa để dành, nhấm nháp sự thú vị trong từng câu chữ roài bật cười như điên rồi lại ho khù khụ. Khổ!

Lại nhớ mấy năm cấp 3, mình cắm cúi đọc hết bộ truyện ngắn + dài của Nguyễn Nhật Ánh. Quyển nào cũng hay, vui vẻ, tự nhiên và gần gũi. Mình thích nhất Buổi chiều WindowQuán gò đi lênBồ câu không đưa thư,… tóm lại thì quyển nào cũng thích. Hôm trước lục trong thuvienebook down toàn bộ các tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh về mà giờ lại ko nhớ bỏ nó vào đâu nữa. Haizz! Già roài!

Gạ gẫm chồng mua cho cuốn Hẹn gặp anh ở Hà Nội của Blog Việt, được kèm một đĩa CD audio các tác phẩm tuyển chọn trong sách và bộ bưu ảnh những mùa hoa, những góc nhỏ Hà Thành. Bưu ảnh thì không đẹp lắm, CD thì ko nghe được bằng con laptop ghẻ của mềnh. Lại bị chồng chê phủ đầu là chả hay nên vẫn chưa thèm mở ra.

Hôm trước, bạn trả 2 quyển Khi lấy chàng và Anh sẽ lại cưa em nhé. Tỉ mẩn ngồi đọc lại, chợt nghĩ sao không có anh chàng nào ngồi viết quyển Khi lấy nàng… nhể? Thêm nữa, hôm qua vớ được cuốn Nhật ký ông bố tương lai của Fabrice Florent trên thuvienebook đọc thấy vui và ý nghĩa. Mình phải đọc thật chậm kẻo hết mất thì phí.

Ngoài ra, vẫn còn mấy cuốn của Nhã Nam hít của chồng hờ về cả tháng nay mà chưa thèm ngó. Dạo này sách hay ngày càng hiếm, mình cũng lười đọc sách hơn. May mà có lão chồng chịu khó mua sách, không thì mình cứ toét mắt ra mà đọc ebook.

Ừm, đang tìm vài quyển sách hay, tiêu đề ý nghĩa 1 chút để làm đạo cụ chụp ảnh cưới nhá. Dù chả biết có cơ hội dùng không nhưng cũng xếp gọn vào 1 góc kẻo lúc cần lại không kịp tìm. Hehe!

Ốm dậy, thèm đủ thứ trên đời. Thèm ăn, thèm chơi, thèm shopping, thèm du lịch,… Cuối tuần này thấy lớp ĐH tụ tập nhưng mình lại bận mất roài. Bận ở nhà dưỡng sức chuẩn bị cho những cuộc chiến cam go trước mắt. Hihi!

Khi ta đã đến bên nhau rồi…

Bắt đầu tuần mới trong trạng thái chân không chạm đất. Có vui, có hồi hộp, chờ mong, có âu lo nhưng không mất ngủ :D

Hôm nay vừa đi lấy cái Chứng chỉ học Cảm tình Đảng về, buồn vui lẫn lộn. 2 lần học, 1 lần Đạt, 1 lần Khá. Haha! Phát hiện ra mềnh không có duyên với Đảng cho lắm!

Cũng hôm nay, mình bắt đầu chạy bản tin cuối năm. Chạy sao cho nhanh để đầu tháng 12 ung dung đi Móng Cái nhỉ? Không biết đây có phải bản tin cuối cùng mình làm ko? Cũng vấn vương, tiếc nuối phết ý.

Hôm nay, còn 124 ngày nữa là cuộc đời ta bước sang trang mới roài. Đấy là không có “nhỡ”, không có “hoãn” và không có hàng đống lý do để thay đổi ngày đã chọn.:)

Để vượt qua từng ấy ngày, là biết bao nhiêu chuyện phải lo, việc phải làm, rồi nào là khó khăn, nào là thử thách, là áp lực tâm lý này nọ… Ôi trời! Giá mà trong đời có 1 vài lần kinh qua cái sự kiện này thì tốt quá! :D

Vợ chồng hờ

Sáng thứ 2, mình thường ngồi nghe Quick and Snow Show trong lúc ngó nghiêng facebook. Sau đó, lượn 1 vòng tin tức để đẩy bài lên website roài đi buôn các phòng.:)

Sáng nay, trong lúc anh chàng Quick và cô nàng Snow đang đấu võ mồm thì mình nhận được 1 tấm thiệp hồng – nói văn vẻ thế. Nửa năm roài mình mới có một cái thư mời đi ăn cỗ, thật sự rất vui! Tâm trạng vui vẻ này được lây sang từ 2 ngày cuối tuần vi vu chơi bời đấy.

Cứ 1 tháng hoặc có khi là 2 tháng, mình có 2 ngày cuối tuần lên chơi với “người yêu” – chả quen gọi thế, vì quen gọi chồng rồi – chồng hờ. Sáng thứ 7 sẽ rời HD thật sớm! Ngồi trên ô tô nghĩ miên man về những việc 2 đứa sẽ làm, những nơi sẽ đi… rồi cũng đến lúc ngồi sau xe của lão chồng hờ, ôm cái eo nhỏ xíu của lão mà huyên thuyên đủ chuyện. Nhiều lúc tự hỏi, lão có phiền ko khi lái xe trên đường mà cứ có đứa nó “hát” không ngừng nghỉ bên tai?

Dù hơi ấm ức khi về đến nhà được chào đón bởi 1 đống bát đĩa, 1 chậu quần áo chưa giặt, nhà cửa lung tung hết cả nhưng với thiên chức của một cô vợ hờ, mình vẫn phải vui vẻ chào đón lại.

Thích cái cảm giác cùng nhau dọn nhà, cùng đi chợ, lượn siêu thị roài nấu ăn… đó là sự chia sẻ mà những người vợ – kể cả vợ hờ mong muốn nhận được từ những ông chồng. Mình thích nhất lúc dõng dạc: anh cắm cơm đi, anh rửa bát nhé, hay là nhờ cậy được chồng hờ việc giề đó. Haha! Mình có tinh thần AQ rất cao, dễ hài lòng và hạnh phúc vì những điều nhỏ nhặt. Dù mẹ luôn cảnh báo, chồng hờ thì …dễ bảo, chồng thật thì sẽ “bảo” lại mình đến nơi đến chốn. Nhưng mình vẫn mong sau này, khi ở cùng nhà và việc nhìn thấy mặt nhau cũng gây nhàm chán, mình vẫn có cơ hội sai vặt chồng thật chút chút.

Tiếp đó, thích giấc ngủ trưa ngon lành trên tay một người. Thích cảm giác người ta không ngủ mà vẫn phải nằm im hay rón rén để mình không giật mình. Dù luôn cảnh giác, để ý xem hắn có nhân lúc mình ngủ mà nói xấu sau lưng với ai không, nhưng vẫn phải công nhận mình đã ngủ thật ngon!

Ai cũng bảo khi yêu thì ngọt ngào hơn lúc cưới nhau về. Mình và lão chồng hờ yêu nhau mới được hơn 3 năm, và xa nhau cũng từng ấy thời gian. Cơ mà cũng chả ngọt nhạt giề cả, mọi thứ cứ bình bình trừ những trận cãi vã, những giận dỗi triền miên. Giờ còn vài tháng nữa là cưới roài mà tình hình cũng chỉ khá hơn chút xíu, nghĩa là từ vợ chồng hờ thành vợ chồng thật cũng không phức tạp như mình tưởng.

Chuyện cơm áo gạo tiền là mệt mỏi nhất! Rút ra kết luận này, mình chả biết viết thêm gì nữa. Hic hic! Lần sau thề, không thèm nhắc đến cụm từ “cơm áo gạo tiền” khi viết blog nữa, cảm hứng viết xuống mức âm luôn ạ. :D

Nơi thời gian ngừng lại…

Sáng nay đi làm, ko còn sương mù như hôm trước. Buổi sáng trong trẻo, mát mẻ, nắng vàng ươm. Đi qua cái Studio gần CQ, thấy 1 đôi đang chuẩn bị đi chụp ảnh cưới ngoại cảnh. Cảm giác nao nao khó tả ở trong lòng. Vì một ngày nắng quá đẹp chăng?

Dạo này hay buồn, có nhu cầu được giải tỏa. Tối nay sẽ ra nhà Bống chơi để buôn bán. Hôm nay bạn Hiển già lôi đâu ra cái ảnh tình nguyện cách đây 4-5 năm roài làm mình nhớ thời gian đó quá! Mình ngày xưa vô lo vô nghĩ, ham ăn ham chơi thế mà giờ như bà lão ý. Rõ chán! Mình không muốn bị tình cảm chi phối quá nhiều. Không thế tưởng tượng, chỉ một câu nói vô tình cũng khiến tim mình muốn ngừng đập, cảm giác như bị đau nhưng cũng thật trống rỗng. Mình nghĩ đến cảm giác “nơi thời gian ngừng lại” – như phát kiến ra điều gì lớn lao lắm, nhưng lại không hề thú vị.

Mình đang ấp ủ một cái tên lãng mạn và ngọt ngào cho album ảnh cưới. Nhưng ngẫm lại, chẳng có gì quan trọng cả. Thế là mình chả thèm nghĩ nữa, cũng chả thèm để tâm đến điều gì khác. Mình vỡ vạc ra rằng tâm huyết mình bỏ ra cũng chỉ là vô nghĩa.  Có những đêm không ngủ được thì nghe nhạc tự ru mình, cũng thấy hạnh phúc! Như vậy, người ta cần tình yêu làm giề nhỉ?

Bão về – Sửa nhà

Bố mình tính rất tài tình! Sửa nhà được 2 hôm thì bão về. Rồi bão chồng bão, mưa tiếp mưa. Mọi người đùa rằng nhà mình thế là có lộc. Mình khoái chí lắm!

Hôm nay, sau hơn 1 tuần đục đẽo, nhồi nhét rồi lại bôi trát… công cuộc sửa nhà đã đi được gần nửa chặng đường. Mỗi ngày, bố mềnh lại quyết định sửa thêm 1 chút và thía là, cụ đã bị lạm gần gấp đôi cái kinh phí dự định sửa nhà. Hé hé! Mình thì đồng ý cả 2 tay, sửa càng nhiều mình càng thích, nhà càng đẹp hơn. Mềnh đang gạ cụ thay bộ sopha cũ, cơ mờ vụ này hơi khó. :P

Dạo này, có triệu chứng của bệnh dạ dày, rất khó chịu, có vẻ khá nguy hiểm ý. Nhưng mình sợ chả đi khám. Anh nhà bảo là cứ để nó thủng ra rồi vá vào một thể, mình thấy ý kiến đó khá hay, phải gọi là sáng kiến. :D

Ừm, gần đây đi đâu cũng được khen, kiểu là mập lên, xinh hơn, phổng phao hơn, người nhớn hơn… Cơ mà, hqua được một anh khen là “nhí nhảnh đáng yêu” qua lời kể của vợ anh ý. Há há! Mềnh buồn cười quá! Vì cái sự nhí nhảnh, đáng yêu ý mà anh kia bị mình thẽ thọt bớt xén đủ thứ trong lúc mua đồ. Và chắc là vợ anh ta cũng biết. Ngại quá cơ ý!

Mấy hôm nay, ông giời sướt mướt quá! Hết mưa dai dẳng, rồi gió rít, lại lạnh xuống vài độ thế nên anh nhà bị trúng gió. May mà hôm nay đã tai qua nạn khỏi. Suýt nữa mình được lên Thủ đô thăm người ốm.

Mấy hôm nữa, sửa nhà xong, mình sẽ lên Thủ đô chơi. Mình đang bị lôi kéo đi chụp ảnh và mua nhẫn cưới ạh. Cái duy nhất thiếu là xiền thôi. Hơ hơ!

Nhẹ cả người

Hôm nay, đã hoàn thành xong tiểu luận, tận 15 trang, đang chuẩn bị in để mai đem nộp. Mai 2 anh em sẽ đưa nhau đi nộp rồi tha hồ hỉ hả chờ đợi xem điểm chác ra làm sao??? :D

Sáng nay, Sơn báo một tin vui, chả biết có đúng như thế ko? Mong là cái vụ nhà cửa sẽ mau chóng kết thúc. Mình mệt mỏi, rệu rã, chỉ nghĩ đến việc đó thôi cũng đủ chán rồi. Nhiều lúc chỉ muốn quên xừ nó mọi chuyện, chả quan tâm gì đến nữa cho nhẹ đầu.

Vừa nhận xiền Trung thu, đang hý hửng mua gì cho Thảo, gọi cho mẹ HĐ đt báo ko kết nối. Kiểm tra tài khoản còn mấy đồng lẻ. =)) Lâu lắm rồi không để rơi vào tình trạng hết xiền đt thế này. Tại buôn nhiều quá! Hôm vừa rồi gọi liền lúc cho 4,5 đứa bạn, đúng là cách giải stress hiệu quả. Giờ lại ngậm ngùi đi mua thẻ ĐT, đang KM 50%, mình sẽ không dùng  Talk24 nữa.

2 đêm gần đây ngủ rất ngon, không bị dị ứng nữa. Cảm thấy đời tươi hơn bao nhiêu.

Tối nay về sẽ đàng hoàng ngồi chơi game mà ko phải day dứt vì cái tiểu luận. Dạo này không còn yêu đời, yêu người gì sất. Mình chả có ước mơ gì to nhớn, mình chỉ muốn mình …. biết bay =))

Trung thu của con gái mà con đi học hôm nào cũng khóc. Dì bận nhiều việc không có thời gian sang chơi. Nhớ tầm này năm ngoái Dì sắm cho con biết bao nhiêu đồ chơi. Thế mà năm nay Dì keo quá, chưa thèm mua sắm gì cả. Cuối tuần sẽ tìm cách đền bù cho con.

Thu đấy

Bắt được mùi hoa sữa trong một tối loanh quanh hồ Tây. Ban đầu lạ lẫm, không biết là mùi gì chứ, đi qua mới nhận ra cái mùi quen thuộc đấy. Hóa ra, dù thích đến mấy mà lâu không gặp lại thì cũng thành xa lạ. Hehe!

Mình gần đây có nhiều cảm xúc mà không biết diễn tả thế nào? Hoang mang, ám ảnh cứ bám chặt lấy mọi suy nghĩ. Và rất muốn cười nhạt, muốn giễu cợt những tình cảm của mình. Hay thật !

Tuần này, vùi đầu vào tiểu luận nhưng giờ đang ngồi nghe nhạc và tý tách blog. Thứ 6 nộp tiểu luận xong bắt đầu chạy bản tin rồi.

Mình bây giờ hơi bị lạnh nhạt với hiện tại, tương lai. Quá khứ thì qua rồi, không nên lôi nó ra để phán xét nữa. Mình đã khai tử hết những ý tưởng, dự định trước mắt và sẽ tiến hành những việc chả ai ngờ được.

Mình đoán rằng mình sẽ còn lãnh cảm trong một thời gian nữa. =))

Viết

Mình viết blog theo tháng hay quý nhỉ? :)

Hôm nay mồng 1/8 nhá, sắp Trung thu rồi. Mình chả hào hứng với Trung thu, trừ cái lần đi tổ chức Trung thu cho các em ở bãi giữa cùng với các bác trong QLT. Hehe! Lần đi đấy thật vui! Lần ấy lúc 11h đêm mình vẫn đứng trước cổng Bảo tàng Quân đội chờ Dì đón vì hết xe bus ạh. Sau những niềm vui ko nói lên lời vì tình cảm của bọn trẻ con, mình trở thành đứa trẻ sợ hãi khi đứng ngoài đường giữa đêm mà không biết, ko dám về nhà bằng cách nào? Buồn cười thật!

Dạo này, vì chuyện tìm việc mà đầu óc mình lúc nào cũng bận rộn. Mình đang lo sợ rằng, mình sẽ đoạn tuyệt với cái nghề viết này quá! Ngày bé, học cấp 2,3 gì đấy, mình thích viết những truyện ngắn nhỏ xinh. Nhưng sau vài lần thử, mình nhận ra những ý tưởng của mình thường lớn đến nỗi không thể gói trong cái khuôn khổ của truyện ngắn. Mình bắt đầu thử truyện dài và rất nhiều sổ giáo án của mẹ thành sổ viết linh tinh của mình. Cơ mà vẫn chẳng ra làm sao. Haha! Vì 1 đứa học sinh làm sao mà viết được hoàn chỉnh 1 truyện dài dù nó có đọc đến mấy chục cuốn Văn nghệ Quân đội bố mang về. Mình ngẫm ra là mình không có năng khiếu viết văn và quay sang thưởng thức văn học vậy.

Viết báo thì không cần quá nhiều cảm xúc như viết văn, cũng phù hợp với cách hành văn khô khan và hơi bị lý tính của mình. Thế là mình thi vào báo, viết báo và đến giờ vẫn chưa thu được thành công nào, cũng chưa có tác phẩm nào gọi là đinh, hay đỉnh hay là để đời???

Bây giờ, đứng trước lựa chọn nghề nghiệp lần nữa, hơi bị nản lòng nhé! Mình bắt đầu muốn quay lại thử viết văn. Haha! Vì rằng giờ mình đã trưởng thành, dù mình không được từng trải cho lắm. Vì rằng mình đã tích cóp được rất rất nhiều vốn liếng văn chương, dù không biết tận dụng nó vào việc gì có ích. Vì rằng mình vẫn ấp ủ niềm đam mê ấy ở rất sâu trong những giấc mơ của mình…

Thế là, mình ước ao sẽ kiếm được 1 anh chàng thật giàu để mình tha hồ mà thực hiện đam mê ấy. Cụ thể: Mình chỉ ăn không ngồi rồi, quan trọng là phải có hứng để viết nhá. Mình có đủ xiền lọ mọ khắp nơi để lấy cảm hứng. Mình có đủ xiền để in sách. Nhỡ trường hợp sách của mình lởm quá!!! mình lại cần có đủ xiền để PR cho nó thành best – seller. Haha!

Nghĩ đến đã thấy vui roài. Mình đùa thế thôi, nhưng mình cũng sẽ thử một lần nữa xem rốt cuộc mình phù hợp là người viết văn hay chỉ đơn giản là thưởng văn đây?

Thôi, không nghĩ linh tinh nữa. Hết tháng 8 đến nơi roài mà chưa thấy hoa sữa nhỉ? Mình thèm cái mùi hoa này quá roài! Bây giờ phải tập trung tìm việc thôi. Mong là sớm được lên Hà Nội ngắm hoa sữa! Hehe!