Cuối tuần vừa rồi lên HN nhặt của lão già mấy quyển truyện. Cứ tưởng về sẽ nghiến ngấu bằng hết thế mà để mốc meo mấy ngày hôm nay roài. Dạo này rất hay buồn ngủ. Mùa đông, lúc nào cũng có xu hướng chui vào chăn mới chết chứ. Mấy anh ở CQ cứ trêu: Rét thế này, phải cưới thôi. Ừh, cưới cũng có cái sướng là lúc ngủ sẽ ấm áp hơn. Cơ mà, em chả dại, sướng đâu chả biết, rồi tha hồ mà vất vả, tất bật chuyện cơm nước, giặt giũ, dọn dẹp… Em cứ ăn no ngủ kỹ như bây giờ là nhất. Hèm! Có phải vì thế mà đến bây giờ mình vẫn chưa có ai thèm lấy không nhỉ?
Cướp được của lão già cái ổ cứng về xem phim. Thế mà trèo lên giường từ hơn 7h tối, xem được gần 1 bộ phim là mắt cứ díp cả lại, bỏ cả thói quen nhắn tin trước khi ngủ. Lão già chắc cũng hậm hực nhưng theo phán đoán của mình thì có lẽ mừng nhiều hơn.
Hôm qua bắt đầu vác việc về nhà. Cũng chả có gì quan trọng, việc linh tinh đá qua đá lại rồi thế nào rơi đúng vào tay mình. Vậy là mình làm, mấy phút thì xong chứ vất vả gì đâu? Hôm nay cũng phải làm một cái dự toán nhỏ xinh, chả biết bôi vẽ thế nào cho nó đủ hoành tráng đây? Làm hòm hòm rồi vứt đấy, mai bổ sung sau. Mình từ ngày đi làm được cái điềm tĩnh hẳn. Hịhị! Chả biết là điềm tĩnh hay chai lỳ nữa. Công việc có nhiều đến mấy cũng cứ từ từ mà làm, kiểu gì cũng xong. Cơ mà chả mấy khi công việc chất được lên thành đống. Buồn lắm thay!
Bây giờ thì đang ngồi trong chăn tý ta tý tách gõ blog. Dạo này điên tình, điên tiền, chả biết chia sẻ cùng ai. Bước sang năm mới Dương lịch được nửa tháng rồi mà chả thấy có tý tương lai tươi sáng nào. Chồng thì ko có, công việc vẫn phình phường, tối vẫn đều đều lên giường từ 7h30. Chao ôi đời! Thiếu nữ 24 tuổi mà sống như một bà già sắp xuống mồ.
Ah, lão già hôm trước gào lên bảo về nhà đòi bố mẹ cho cưới vợ. Cứ mong cứ chờ, cứ đòi được cưới nhưng cứ thử cho cưới xem, chả chạy mất dép. Mình chả dại. Lão cũng biết thân biết phận đừng có dính vào chuyện gia đình vội. Hỏng hết cơm hết cháo ngay chứ chả chơi. Sau này còn mấy chục năm trời ở với nhau, chả ngấy đến cổ ấy. Vội gì một vài năm, dành thêm vài năm mà bay nhảy, mà phởn phơ chả sướng. Sao chả ai nghĩ như mình nhỉ? Sao bạn bè mình cứ thi nhau cưới với xin thế hả trời?
Mấy hôm nay lại mắc chứng chóng mặt khi ngồi trong phòng làm việc. Khỏi ốm lâu roài, người cũng tươi tỉnh hơn roài mà sao lại tái diễn cái cảm giác nôn nao khó chịu ấy chứ. Ghét ko chịu được! Chỉ muốn chuồn sang các phòng khác buôn với bán thui. Như thế là khỏe ngay ấy mà. Lão già bảo: Chả có ai suốt ngày chơi như em mà lại được lên chức. Hịhị! Lão đang ghen tỵ với sự thăng tiến của mình đấy! Đồ nhỏ mọn!
Ah, hôm trước đang nói chuyện, lão ấy bảo dạo này mình du nhập toàn ngôn ngữ ở đâu ấy, chắc ko được đàng hoàng tử tế cho lắm! Khổ! Mình được cái nhanh nhạy với cái mới, học mót cũng nhanh, nhất là tiếng Việt. Hì! Thôi thì, cố gắng giữ mồm giữ miệng không có ngày mình lại văng tục chửi bậy trước mặt lão già. Lúc ấy chắc lão đá bay mình chứ chả chơi. Ai bảo bị lừa cứ nghĩ mình rõ ngoan hiền cơ.
Chả viết nữa. Xem phim hay đọc truyện nhỉ? Có đồng xu 5k ở đây roài. Tung thử phát.
P/S: Rốt cuộc đêm qua nằm nghe nhạc, đọc hết cuốn Nhà Tuck bất tử. Hay! Đọc xong rất rất muốn mình cũng có thể viết được cái gì như thế. Hịhị!