Đốt…

Chiều qua, khi đội tuyển Việt Nam vừa bước vào trận Chung kết đc vài phút thì mình bước vào 1 sự vụ có thể nói là quan trọng nhất trong năm nay.

Bắt đầu là 1 mũi gây tê. Đã cẩn thận hỏi han cô bác sĩ roài. Rằng thì là lúc đốt có đau ko? Đốt xong có đau ko?… Cô ấy bảo chỉ đau lúc tiêm thôi. Tức là cái lúc này ấy. Con giời đau phát khóc ý. Bình thường chỉ hơi chạm nhẹ đã đau, nói gì đến cô ấy chọc cả quả kim vào cái ngón chân út ít của mình. Phải nói là đau đến tận óc ý. Đã thế, rút kim ra là máu túa ra chứ. Hic! Xót xa! Bao nhiêu là công sức ăn uống của mình.

Xong phần gây tê thì thấy mọi chuyện có vẻ êm ái hẳn. Héh! Tức là cái đau có giảm. Con Cún nhà cô bác sĩ đang chơi với Thảo ở ngoài cứ chạy vào loăng quăng dưới chân mình. Bực thế chứ! Đang giơ cái chân còn lành lặn ra đuổi nó thì cô ấy bắt đầu ĐỐT. Èo! Khói bay lên, mùi khét lẹt. Hic! Có ai đc như mình ngồi nhìn thịt mình cháy thế ko nhỉ? Oan gia! Mấy phát đầu chỉ kinh hoàng nhìn chân mình bị đốt. Mấy phút sau bắt đầu đau. Con bé xuýt xoa, cứ kéo cái ngón chân về phía mình. Đau khiếp đc! Cô bác sĩ thương tình, thêm 1 mũi gây tê nữa. Lần này tiêm thì bớt đau hơn, cơ mà vẫn sợ. May thuốc tê từ mũi trước vẫn còn tác dụng nên cũng đỡ. Bước tiếp vào công đoạn ĐỐT. Chỉ đc vài lần ko đau, sau đó lại đau như thường. Mình đã tập trung mọi suy nghĩ vào 1 thứ gì đó cho quên đau mà chả đc. Mẹ bế Thảo đứng ngoài nhìn Dì Cúc đang rên rỉ. Cú quá!

Rồi cũng xong, về chăm chỉ bôi thuốc sát trùng rồi chờ xem kết quả. Nếu chưa khỏi hẳn thì lại đốt tiếp. Khiếp! May nhất là hok mất xiền! :D

Trên đây là tường thuật lại vụ chiều tối qua mình đi đốt cái mắt cá bé bằng
đầu ngón tay út, đã ngự trên ngón chân út của mình gần nửa năm nay. Sự việc có thành công hay ko còn chưa rõ?

Hết ốm chưa?

Hic! Lâu lâu ko ốm. Lần này có vẻ nhấm nhẳng quá cơ. Sau 2 tuần ho hắng, hnay tự nhiên thấy im im. Thỉnh thoảng ho 1 tiếng cho đỡ nhớ.

Người vẫn đơ đơ, mệt mệt. Công việc chả chịu chạy gì càng khiến mình nản hơn.

Đang quyết tâm đòi lại những gì đã mất sau trận ốm. Ấm ức quá rồi!

Khỏi ốm…

Đến hôm nay thì con cúm đã rũ bỏ mình ra đi, để lại vài cơn ho dai dẳng, loằng ngoằng đến là khó chịu. Nhưng thế cũng đủ lấy làm hạnh phúc lắm roài.

Khỏi ốm… mình lại cảm thấy người đơ đơ 1 chút. Lạ thật!

Sáng mất cả buổi ngồi ngắm ảnh cưới của thiên hạ. Ban đầu còn hào hứng bình phẩm, sau bão hoà. Nuốt ko trôi hết nên đành để dành hnào lôi ra ngắm nghía tiếp. Chả phải là mình thích lấy chồng, chỉ vì đứa bạn thân của mình cuối tuần này nó cưới. Mình chả hiểu sao cứ thấy thương nó mới chết chứ. Dù rõ ràng là mọi chuyện cực kỳ suôn sẻ, cực kỳ tốt đẹp. Mình hâm roài! Hỏi nó cảm giác tnào? Nó bảo chả có cảm giác gì mới điên chứ. Rõ là chán!

Htrc buôn với anh Yêu, ý là tuổi của mình càng cưới muộn thì càng sướng. Héh! Ý là muốn trù ẻo cái bọn bạn mình dở hơi kéo nhau đi lấy chồng hết. Rồi thì sau này thế nào chúng nó cũng khổ hơn mình. AQ thế chứ lị. Thế mà lão ấy lôi 1 đống thứ ra chỉ để khẳng định là bọn chúng nó rồi sau này tnào cũng sướng hơn mình. Akay ko chịu được. Ngứa miệng hỏi 1 câu: Thế anh nghĩ sau này em có sướng ko? Hì! Đố cả nhà biết câu trả lời là tnào?

Tự  dưng cảm thấy cuộc sống cứ như thiếu thiếu gì đấy. Buồn buồn mà chả biết lý do. Điên ghê gớm!

Ốm…

Đùng một cái, lăn ra ốm. Bực mình ko chịu đc, chả có dấu hiệu gì báo trc cả. Đành rằng mấy hôm trc bà chị bị cúm, Thảo cũng sốt và ho. Cơ mà mọi lần mọi người ốm thì kệ chứ, mình có làm sao đâu? Lần này, ốm 1 cách vô lý ko chịu nổi.

Sáng CN vẫn khoẻ mạnh, trong lúc chờ cái lão kia ngủ dậy, mình làm đc 1 đống việc, nghịch ngợm linh tinh cả. Mẹ đi chợ về còn phụ mẹ nấu cơm, ăn uống ngon lành. Thế mà trưa trèo lên giường là thấy đau đầu ngay đc. Bực thế chứ! Chiều thì thấy khoẻ hơn 1 tý, đưa cái lão kia ra BX về là mình toi luôn. Rõ khổ!

Đêm hôm qua đc vụ sốt mê man, mơ linh tinh cả. Bị cúm đâm ra vừa đau đầu, đau mỏi nhừ hết cả người lại sốt và ho nữa. Ngẫm ra thì bao nhiêu là bệnh, mệt ghê gớm! Cái vụ đi bộ đi chơi tối hôm thứ 7 mượn đà lên tiếng. 2 cái chân khiến mình chỉ muốn chặt phăng nó đi cho rồi. Hichic! Nghĩ lại vẫn thấy sợ!

Nghỉ làm buổi sáng, cả CQ nhắc, hỏi có cần đường sữa đến thăm ko? Chiều cảm thấy 2 liều kháng sinh đã ngấm nên mò đi làm cho khoẻ. Ở nhà buồn và lại mệt mỏi hơn. Huhu! Đêm nay khoẻ hơn thì tốt chứ như hqua thì toi. Mình sợ ốm lắm roài. Có ốm cũng chỉ phình phường thôi, đừng nặng quá! Sợ lắm rồi!