Ức chế!

Chiều qua, bị sếp bổ vào mặt cho một câu nhận xét ngớ ngẩn. Cay cú! Nghĩ đến lúc mình làm sếp thì sẽ thế nào? Làm sao để nhân viên nó phục? Càng ngày càng nghiệm ra nhiều điều trớ trêu!

Sáng nay, lại nhận tiếp 1 câu nữa nhưng của một người khác, kiểu như tát vào mặt. Khác là, lần này đau và thấm hơn. Tự hỏi mình, có hối hận không? Có muốn làm lại từ đầu không? Muốn nắm được thứ gì đó trong tay mà khó quá!

Mình có những lúc buồn. Nỗi buồn theo nước mắt chảy tràn. Mình toàn khóc một mình. Vì lâu rồi, chị cũng có những lo âu khiến mình không muốn chất thêm gánh nặng cho chị. Mình cũng không có những người bạn đủ thời gian, tâm huyết để lắng nghe. Mình chỉ có 1 người nhưng lại luôn phải khóc vì người đó.

Rất nhiều khi, nằm thật yên và nghĩ đến tương lai. Đó là thói quen của mình từ khi còn nhỏ. Hiện tại, mình hay vẽ ra cuộc sống bình dị và hạnh phúc của một gia đình nhỏ xinh. Nhưng ngày đó còn xa quá!

Hoang mang

Sáng nay đi làm trời hơi âm u, khó chịu. Nghe đồn lại sắp bão.

Ra CQ nghịch ngợm chán chả được việc gì cả. Ra ban công đứng ngắm người đi đường. Nhìn thấy cô hàng hoa có mấy bó sen trắng mà thèm. Mình rất thích hoa sen, nhưng từ bé đến giờ vẫn chưa từng ôm được bông sen nào về cắm.

Đang chưa biết làm gì cho hết giờ thì chị nhắn tin báo mẹ phải nằm viện. Mấy hôm nay mẹ không khỏe nên sáng nay đi khám. Thế là có mấy tháng trời mẹ nhập viện 2 lần. Khổ!

Mình đang lo, thấy hoang mang thế nào ấy! Từ sáng đến giờ vẫn quanh quẩn chẳng được việc gì.

Mệt mỏi

Cả tuần liền mất ngủ. Hoặc ngủ mà mơ mộng linh tinh. Suy nghĩ nhiều nên xuống sắc dã man. Huhu!

Ngẫm ra, chả tội gì mà phải đày đoạ bản thân mình như thế. Chuyện to chuyện nhỏ, chuyện lớn chuyện bé đều làm mình mệt mỏi. Thật sự muốn buông xuôi rồi. Cố mãi có nên không?

20 – 10

Trong suy nghĩ, tớ ko coi đây là ngày của mình. Nhưng tớ vẫn mong muốn nhận đc điều gì đó từ  những người xung quanh.

Đến lúc này thì tớ hơi bị thất vọng. Trc đây, những ngày này tớ thường nhận đc lời chúc từ nhiều người. Năm nay thì không. Lỗi này thuộc về ai nhỉ? Tớ đã bỏ bê bạn bè, lúc nào cũng chỉ quan tâm đến 1 người. Để đến giờ, tớ chả còn đứa bạn thân nào nhớ đến nữa thì cái người đó cũng quên luôn. Quên là cần phải đối xử với tớ thế nào cho phải. Chắc là do tớ dễ dãi quá, tớ ko đòi hỏi gì nên bây giờ mới rơi vào tình trạng này. Một lời chúc cũng ko có, tớ cũng ko nghĩ tới hoa, tới quà… nhưng nói chung là tớ thất vọng. Cảm giác đó cứ đầy lên khiến tớ khó chịu kinh khủng.

Tớ cũng hơi bị “sốc”. Ai đó đã nói với tớ về sự  khác biệt khi yêu và khi vẫn còn trong giai đoạn tán tỉnh. Giờ thì tớ đã hiểu rõ hơn về tâm địa của bọn con trai. Khi bạn tớ biết tớ có người yêu, bạn tớ quên tớ dễ như quên 1 người xa lạ. Khi tớ bắt đầu yêu, người yêu tớ ko còn coi trọng đến những suy nghĩ hay cảm nhận của tớ như trước. Mọi chuyện tớ cứ ngỡ ko thể lại đang xảy ra với tớ. Cuộc sống phức tạp thật đấy!

20 – 10 của tớ ko vui, nhưng tớ mong là những người thân và bạn bè tớ sẽ vui. Mẹ tớ có những niềm vui nhỏ bé. Chị tớ tối qua đã cùng anh rể đi dự tiệc. Bạn tớ cũng sắm đồ mới để cùng chồng đi hội họp. Tớ sẽ ko ghen tỵ nếu như tớ cũng có điều gì đó cho riêng mình.

P/S: Hoa mừng 20 – 10 này. Đáng yêu nhỉ?

ap_20090722051512349

Lại đổ máu!

Nghe tớ giật tít tưng bừng ko? Mà sự thật là có đổ máu thật. Cái phi sự thật là hổng có đôi bên giao chiến, chỉ mỗi mình tớ gây nên cơ sự thôi.

Cơ sự là đêm qua có người làm tớ giận nên tớ đi ngủ sớm. Trc khi ngủ, tớ có sụt sịt 1 tý gọi là, ko thì đã chả có chuyện gì cả. Rồi tớ ngủ quên tít từ  lúc nào chả biết. Rồi chả biết tnào mà tớ thấy mũi mình ngàn ngạt, ướt ướt. Hơh, chả nhẽ khóc nhè dai thế? Với tay bật đèn mới thấy bị chảy máu cam. Tớ quen rồi nhưng vẫn hơi bị choáng, trong đầu nghĩ ngay đến cái kẻ đáng ghét đã khiến mình phải khóc. Hơh! Tớ phải tự mò lấy giấy ăn, vì bông băng lâu nay tớ chả dự trữ nữa. Tớ vừa làm vừa bấm phím tắt gọi cho anh nhà tớ. Nhưng hắn ko chịu nghe, gọi mãi ko đc, tớ tức điên lên. Xong rồi hắn lại tắt máy. Bó tay!!!

Nằm mãi ko ngủ đc. Tớ bắt đầu suy nghĩ linh tinh. Tớ sợ nếu tớ ko phát hiện ra sớm mà dậy thì tớ có bị mất nhiều máu đến chết ko nhỉ? Chắc chả chết đc? Tớ chỉ tiếc cái công tớ ăn uống như điên mãi mà đổ xuống sông xuống biển trong tích tắc. Tớ nhớ lại lần đầu tiên tớ bị chảy máu cam vào đêm là năm lớp 10. Hic! Tớ đã tưởng mình mơ ngủ khóc nhè, đến tận lúc nhìn thấy vệt mờ trên mặt đồng hồ báo thức tớ mới gào lên gọi mẹ tớ. Ôi trời, sau lần đó thì tớ thính ngủ hẳn, có vấn đề gì thì dậy tự  giải quyết. Mà cũng khá lâu rồi, thời gian gần đây tớ mới lại đổ máu thêm 2 lần nữa, vào đêm.

Tớ nhớ ra đêm qua là đêm đầu tiên bạn tớ về nhà chồng. Tớ ko muốn đt, nt chọc phá nhưng tớ thấy hơi hụt hẫng, vì bạn tớ lấy chồng rồi sẽ chả có tgian mà chơi với tớ.

Tớ thấy thất vọng với người yêu của tớ, những lúc tớ cần thì chả biết ở đâu? Tớ sẽ mang hết những suy nghĩ, cảm nhận của mình nói với chị gái tớ. Để nhận đc 1 lời khuyên cho mình. Tớ ko còn tự tin để tự  quyết định những vấn đề của mình nữa. Và tớ sẽ hoãn những dự  định, kế hoạch trong cuối tuần này. Quyết định thế, chỉ vì 1 vụ đổ máu ko đâu. Tớ phát điên lên mất!!!

Và ấm ức hơn là tớ cứ nằm nhìn chong chong lên trần nhà mà ko sao ngủ đc cho đến tận2-3 h sáng. Có người mở máy nhưng cũng chẳng an ủi tớ đc câu nào. Tớ càng buồn tệ!

Thế này là đứt cáp, hỏng loa.

Điện thoại hỏng. Bắt đầu bằng việc chuông báo thức ko kêu nổi, chỉ có đèn là nhấp nháy. Tiếp theo tình trạng có bi đát hơn, ai gọi đến, mở máy, đếm giây đồng hồ mà ko nghe thấy gì. Tiếp theo nữa, trưa nay thì màn hình tự  nhiên trắng xoá. Lúc sống lúc chết chập chờn như ma “chơi”. Cú lắm cơ!

Ban đầu là tiếc! Tính mình được cái chắt bóp. Hì! Cái gì vào tay mình cũng đc gìn giữ tương đối cẩn thận. Nói gì đến cái ĐT là thứ ko thể thiếu đối với mình từ khi bắt đầu yêu. Cái điện thoại đầu tiên hỏng, vì bị “sưng” pin. Mình tiếc lắm! Bjo vẫn giữ. Cái mới (sắp hỏng này) là anh rể mua cho. ĐT Sam sung, nắp trượt. Dù ko thích lắm, cơ mà mình đã gìn giữ nó 1 cách cẩn thận nhất có thể. Chỉ có 1lần bị Thảo diễn ảo thuật cho hạ cánh xuống đất. Bề ngoài có xây xát 1 tý nhưng chắc bị nội thương nặng đâm ra đến thời điểm này bệnh mới phát. Hic! Tiếc ơi là tiếc!

Mình đang tính có nên đi sửa ko hay là mua cái mới. Quyết tâm mua cái 500k thôi. Dùng đồ cục gạch cho đỡ phải xót xa, áy náy khi nó hỏng. Cơ mà, vì dùng ĐT mới đc 8-9 tháng rùi nên cũng lưu luyến lắm!

Chán chả muốn nghĩ. Tự dưng muốn bỏ ko dùng ĐT 1 tgian xem tnào? Nhưng sếp gọi mà ko đc thì chết (dù chả mấy khi gọi). Còn anh yêu thì, mình ko dùng ĐT hắn càng mừng. Đời thế đấy! Thôi, chả mua, chả sửa gì nữa. Cố lay lắt sống đc ngày nào hay ngày ấy!

P/S: Em báo trước, nhỡ bác nào gọi cho em mà chỉ đc đáp lại trong im lặng thì cái lỗi to lớn đó ko phải thuộc về em nhé! Ai có người thân người quen, đáng tin cậy thì nhắn em vác máy tới sửa nhé!

Đừng tuyệt vọng!

Cảm xúc chung của mấy ngày hôm nay là buồn, có chút thất vọng, có chút ganh tỵ, có chút tuyệt vọng… Vì thế nên tối qua mới ngồi hàng giờ ngoài ban công, khóc, suy nghĩ để thấy nước mắt rơi nhiều hơn.

Thèm cảm giác được che chở, được an ủi, được vỗ về. Mong có ai đó giữ  cho nước mắt của mình đừng rơi!

Mong mình ko phải là người ích kỷ, ko biết cảm thông và chia sẻ. Mong cho mọi chuyện hãy trôi qua, ko có nụ cười nhưng cũng đừng có những giọt nước mắt.

Mai giỗ đầu Ông Nội. Mình quý ông có khi còn hơn cả bố mình. Bây giờ vẫn nhớ như  in ngày ông mất. Khi mình ra đến BV thì ông mất rồi, bác sĩ trùm 1 tấm khăn trắng trên người ông, mình ko nhìn thấy mặt ông cho đến tận ngày hôm sau. Mình nhớ khi ông còn tỉnh táo, mỗi lần về được ngồi xem ông ăn, chỉnh lại tạp dề cho ông, bón cho ông ăn khi tay ông bị run… Rồi những lần ngồi bấm móng tay, móng chân cho ông đỏ cả tay vì cứng quá! Đấy là khi mình đã trưởng thành và ông đã ko còn minh mẫn như  trước.

Mình nhớ khi mình còn bé xíu, mẹ sinh em trai, thế là mình ở với ông. Đêm nào cũng tè  dầm, đêm nào cũng nằm mơ khóc gọi mẹ. Sáng dậy ông rửa mặt, cho ăn rồi ông cõng đi mẫu giáo. Buổi trưa ông đón về rồi cũng từng đấy việc, ông chăm mình như mẹ. Ông cưng mình nhất nhà, cả khi lớn lên cũng thế. Mình là đứa cháu quấn ông nhất, là đứa học giỏi nhất nên mỗi năm học đều được ông thưởng. Nhưng cũng có lần bị ông bẻ cái măng tre nhỏ xíu ở bụi tre quật cho mấy roi vào mông vì tội hỗn láo. Khi mình học cấp 3 là thời gian ông bắt đầu yếu. Mình lớn hơn, bận học hơn  và nhà mình lại chuyển lên TP nên ko còn có cảnh cứ  chiều cuối tuần về nhà là chạy  sang nhà ông kể đủ thứ  chuyện linh tinh. Ông luôn hỏi mình đi học cấp 3 có mặc áo dài ko? Ông ko thích mình mặc quần bò áo phông. Với ông, mình luôn là đứa cháu gái ngoan ngoãn và giỏi giang nhất! Chính vì thế mà mình cảm thấy có lỗi khi công việc hiện tại của mình quá tầm thường. Khi ông lẫn, ông vẫn nghĩ cháu mình đã vào Đảng, đã là giáo viên của trường cấp 3 danh tiếng… Mình làm mọi điều ngược với ý muốn của ông: ko học chuyên Toán, ko thi Sư phạm… Đến tận bây giờ mới thấy hối hận vì ko nghe lời ông.

Ông mất, mình nghĩ  ông đã đc giải thoát khỏi tuổi già, bệnh tật, những lầm lẫn, những cau có mà khi tỉnh táo ông ko bao giờ chấp nhận. Mình chỉ buồn vì  những gì mình có thể làm cho ông ít quá! Và vì hiện tại có thể ông thất vọng về mình.

Cảm thấy ko vui!

DSC01495Sơn thi ko tốt, cả nhà đều chán. Cũng tại nó lười học nữa, chỉ làm tôt mỗi môn Lý. Nếu may mắn thì đỗ, ko may thì trượt. Phụ thuộc vào may rủi thế này thật bực mình. Mình chán, chả muốn làm gì, nghĩ gì nữa. Có thể nó cũng chán! Nhưng mà chả giải quyết đc gì cả.DSC01299

Bế tắc!

DSC01008Mình đã rất giận nhưng mình sẽ coi như không có chuyện gì cả.

Hôm nay khoe cái ảnh mới nhất của Thảo với bộ quần áo mới bác Ái mua cho. Hì! Cái balo đeo sau lưng là wà của Dì từ  Móng Cái. Hôm nay là SN bố, ko biết mẹ có tổ chức gì ko? Oài, lần sau sẽ ko thèm khóc lóc vớ vẩn nữa. Sáng nay đến CQ cứ  bị trêu vì mắt mũi buồn cười lắm!