Bắt đầu buổi sáng khá suôn sẻ! Thoải mái đến mức viết 1 cái mail đòi quà chứ. Mai là 1/6, ngày kia là 2/6, toàn ngày mà đúng ra mình phải được nhận quà. Nhưng hiện vẫn chưa thấy tăm hơi.
Tự nhủ, sau 2 ngày cuối tuần chơi bời, tuần mới sẽ làm việc chăm chỉ. Thế mà, sáng thứ 2, ko mất điện cũng ko làm đc gì nhiều. Chẳng có cảm hứng gì cả. Tự nhiên thèm được nghỉ hè.
( Giá mà ngày xưa đi học SP thì có phải bây giờ đang được xả hơi ko? Buồn ko nói hết!
Tự nhiên, thấy người khó chịu! Khó chịu lắm ấy! Mọi việc cứ từ tốn giải quyết. Từ tốn lê đôi chân đi lại giữa các phòng, quần xắn trông rõ chán đời. Mà chán đời thật chứ! Hè, nắng nóng, bực bội, khó chịu. Chỉ cần 1 câu nói bâng quơ, 1 chút thái độ ko nhiệt tình là đã muốn điên lên rồi. Và người thì mệt lử, cứ như người đi mượn.
Chẳng biết làm thế nào thoát ra được??? Thật chán nản!