Bỗng dưng muốn … lấy chồng (*)

“Bỗng dưng muốn lấy chồng. Có chồng, để những lúc yếu đuối có thể ôm chồng mà khóc. Có chồng, để những lúc uất ức không xử được ai thì lôi chồng ra đạp cho một phát. Có chồng, để xe hỏng có người dắt đi sửa, điện thoại hỏng có người mang đi bảo hành, để đêm khuya có người đi đón về. Có chồng, để thi thoảng hạ cố gãi lưng cho chồng những khi chồng khó ngủ, để sáng thức dậy quờ tay đã thấy cái người mình vô cùng yêu thương kia đang ngáy khò khò bên cạnh. Chiệp chiệp”.

(*) Nhặt từ Blog bạn Uyên

Có nên lấy chồng vì những lý do như thế ko nhỉ? :D

Nắng vàng

Bắt gặp giữa ngày đông chút nắng vàng ấm áp. Mắt bị chói bởi sắc vàng hơi gắt. Lại bị nóng vì mặc nhiều áo ấm quá và còn hơi mệt vì ông trời ko lạnh như những ngày trc. Ôi trời! Đây có đc coi là giở giời và dở người ko?

Hôm nay tự nhiên ngồi nghĩ, ko biết đến bao giờ mới đến lượt mình đi thông báo với tất cả bạn bè, bà con thân thích xa gần là mình sắp cưới nhỉ? Và đến lúc ý mình sẽ thông báo thế nào nhẩy? Hề! Vẫn còn vài năm nữa để nghiên cứu việc này.

Sáng nay rảnh rỗi quá thể! Chả bù cho mấy hôm trc chạy loạn lên. Tự nhiên muốn kiếm đc thật nhiều… thật nhiều xiền. Ngày thường cũng ước thế nhưng ko cháy bỏng như hum nay. :D Vì sáng trc khi đi làm, Thảo hỏi: “Cúc đi đâu thế?”. Mẹ Thảo bảo Cúc đi làm kiếm xiền mua xe đạp cho con. Hic! Nghe mà phát phiền, làm cái máu kiếm xiền trong Cúc mới ngủ yên lại sôi sục lên.

Đêm qua, đã ngủ đc 1 giấc roài thì có 1 lão do tuổi cao sức yếu, đêm khuya khó ngủ quay ra nhắn tin nói chuyện. Mình mắt nhắm mắt mở đáp lại cho phải lẽ nhưng trong bụng akay chim cú lắm. Sáng tận 7h12 mới dậy để kịp 7h30 có mặt ở CQ. Mà lại còn trêu chọc Thảo mất mấy phút nữa chứ. Mình quý giấc ngủ của mình lắm ý. Ăn nhiều, ngủ nhiều cho béo lên mà nghe chừng ko hiệu quả. Dù vậy, vẫn nên ăn nhiều và ngủ nhiều. Ngủ từ 8h tối thì hơi quá, nhưng kệ, tính ra thì vẫn chưa đc 12 tiếng. Hị!

Thế mà cứ đòi kiếm đc nhiều… thật nhiều xiền. Giời ạh! :)

Bực mình

Dạo này sao sao ấy! Người cứ mệt mỏi nên ko muốn làm việc. Đã thế CQ lại phát sinh đủ thứ chuyện linh tinh. Phát phiền lên đc!

Đã thế, trưa nay, đang ăn cơm, Thảo lại như nắm đc tâm trạng của mình, con bé vỗ vai hỏi rất hoành tráng: “Dì Cúc ơi! Chú Việt đâu rồi?”. Hỏi 4-5 lần liền nhá. Mà lần nào cũng phải vỗ vỗ vào tay Cúc để lôi kéo sự chú ý cơ. Thảo hỏi mãi mà ko trả lời cũng ko đc, rút kinh nghiệm  vụ mẹ Hải Đường lần trc. Vì Thảo hỏi mãi: “Mẹ đang làm gì đấy?” mẹ trả lời mãi cũng chán nên ko thèm trả lời nữa. Con bé làm 1 câu khiến mẹ HĐ choáng vật vã: “Mẹ câm àh?” Dì sợ bị Thảo bảo câm nên phải cố trả lời, dù Dì đang ghét cái tên kia ghê gớm: “Chú Việt bị ba bị bắt rồi”. Nói thế mà nó cứ hỏi mãi chứ. Bực cả mình!

Tin mới là hôm nay đc lĩnh lương. Hề! Cơ mà sau 1 hồi tính toán, mình trả nợ lung tung cuối cùng còn khoảng 400k. Trả mama 300k xiền điện nước tháng trước nhá, tháng này chưa có. Huhuhu! Phiền lòng quá! May mà còn 100k để mua quà SN cho Thảo.

Lại linh tinh

Héh! Htrc ngồi trên ôtô từ HN về, nghĩ linh tinh, nảy ra 1 ý thế này. Đời con người được đánh giá trên 2 khía cạnh: Gia đình & Sự nghiệp. Mình nghĩ thế vẫn chưa đủ, bởi còn có biết bao nhiêu vấn đề khác. Đối với mỗi người lại coi trọng những việc khác nhau. Túm lại, các cụ ta vẫn thường nói: vững như kiềng ba chân. Ta cũng nên tạo ra 1 cái thế 3 chân cho cuộc đời của chính mình. Hì!

Nghĩ thấy rất thú vị, dưng mà khi ngẫm đến ta mới thấy đau lòng. Hừm! Ta cứ tưởng là sau 1 thời gian lông bông chơi dài ở nhà, đi làm roài là cái sự nghiệp của ta nó ổn định. Thế là đã xây được 1 chân kiềng rồi đấy. Không ngờ, bây giờ lại chuẩn bị tinh thần để bắt đầu lại. Ai vãn thế chứ. Vẫn chưa xây được cái chân nào vững, cái nào cũng lung lay, khập khiễng mới khiếp chứ. Kinh nhất là 1 lúc nào đấy, cả hai cái nó rủ nhau cùng gãy. Thế là đời mình ra đi luôn đấy nhể?

Mình lúc nào cũng đi sau mọi người. Từ ngày ra trường đến giờ toàn thế. Bạn mình có công việc ổn định hết cả, mình vẫn ung dung ở nhà bế cháu, chả thấy ảnh hưởng, lo lắng gì. Bi giờ, bạn mình cưới xin hết cả, con cái cũng có roài, mình bớt ung dung đi 1 tý.

Lên HN lần này mình thu được 1 đống kinh nghiệm đấy chứ. Có ai như mình ko nhảy, đi PV mà chả thấy chuẩn bị gì cả. Vào rồi, trả lời trơn tru, chả vấp váp, chả ậm ừ, à ôi gì. Chỉ tội, như mọi người rút kinh nghiệm cho thì là ngốc quá, thật thà quá!!! Ôi trời! Chưa bị đời vùi dập nên chưa khôn ra được. Sau vụ này á, mình thề, mình sẽ khôn ra. :D

Cơ mà, thấy “khớp” vì vị trí mình đang xin vào ở đẳng cấp khác với công việc hiện tại. Héh! Có hay ko cuộc lột xác từ 1 công chức nhà nước trở thành một nhân viên Marketing của 1 tập đoàn vật vã nhỉ? Mình thấy mình lành quá, ko có cái sắc sảo đủ để làm doanh nghiệp, lại là doanh nghiệp lớn thì càng khó. Thế nên, vụ PV lần này dù chưa ngã ngũ, mình cũng ko cay cú chi. Hề! Học đc 1 đống kinh nghiệm roài mà.

Đau đầu là, lên HN mấy ngày mà thấy vật vã quá! Vừa lên đến bến xe Gia Lâm đã thấy ớn roài. Nhớ ngay lại thời SV, ừ thì toàn ăn chơi, chả học mấy nhưng vì chơi nhiều nên thấy yêu HN thế chứ. Về HD chết dí ở nhà lại càng nhớ HN. Thế mà, htrc, đặt chân đến nơi lại có cảm giác muốn quay về. Tắc đường, người đông, cãi nhau, to tiếng,… Đến hôm đi PV, ngồi sau xe, nghĩ rằng: Nếu mình có lên HN làm, lại bắt đầu đi xe máy, lại mày mò tìm đường… Ôi trời! Mình ở trên này có 4 năm, đi chơi nhiều thật nhưng toàn đi xe bus, đi xe máy thì có người đèo nên chả để ý đường xá mấy. Bây giờ, mình sợ nhất là bị ném ra ngoài đường phố HN với 1 cái xe máy.

Đấy, vài điều linh tinh để thấy rằng, mình đang rất băn khoăn, suy nghĩ rất nung nhá! Ba cái chân kiềng bao giờ mới gây dựng được đây! Bi đát quá!

Báo động!

Đang sống rất vui vẻ, thoải mái, tin tưởng… Tự  nhiên bị cảnh báo, như kiểu nghe thấy tiếng chuông cảnh tỉnh ấy. Rõ khổ!

Như  thế nào nhỉ? Cảm giác ko an tâm, cảm giác người ta có ý đồ gì đó ko trong sáng. Hì! Lại bị bạn Tùng hâm doạ dẫm mấy câu. Túm lại, làm thế nào để đc an tâm đây?

Linh tinh

Hôm qua SN thằng bạn thân ngày cấp 2. Gọi điện mãi mà nó ko thèm nghe. Cú! May tối vẫn nhớ để gọi, vẫn ko nghe. Nhắn tin thì thấy trả lời. Hơh! Chả biết có phải giận gì mình ko. Nhưng mà nghĩ làm gì cho đau cái đầu.

Hnay, nhân tán với anh về bài viết, lại nói về chuyện ngu đi. Huhuhu! Mình dạo này ngu đi thật! Trước còn hay nói về chuyện kinh tế – chính trị to lớn ngoài kia, bàn tán um lên có vẻ hiểu biết phết. Thế mà giờ, đọc blog toàn chuyện dở hơi linh tinh, chuyện yêu đương, cuộc sống bé tẹo của mình. Đủ để thấy mình ngu ơi là  ngu. Huhu!

Sau này, muốn leo cao thì lại phải ôm đồm cái sự học, mà ngu thế  này rùi thì  học sao  nổi đây? Bây giờ  bổ ra cái thứ gọi là não trong đầu mình chắc giống bã đậu quá!

Hậu 21-6

Ngày 21-6, ko có gì cả. Được anh yêu nhắc nhở từ hôm trước. Thấy chưa vui, chưa buồn. Mới hôm trước nghe 1 người nhận xét về công việc của mình: làm ít thì lương cũng ít thôi. Nghe mà buồn. Thực ra thì ai hiểu rõ công việc của mình bằng mình được chứ.

Sáng 21, chưa ngủ dậy, đứa bạn từ ngày cấp 3, ko thân lắm nt chúc mừng, lại thấy tủi thân. Chán kinh! CQ mang tiếng tuyển phóng viên. Thế mà 21-6 ko đc 1 lời nào. Mình đòi hỏi quá chăng? Mình cảm giác mình đi lạc đường khi bắt đầu làm ở đây. Vẫn rất muốn cố gắng để có thể làm bên báo hoặc Đài. Người ta đi được đường thẳng, mình đành phải đi đường vòng. Nhưng cũng rất sợ, nếu cứ làm thế này, mình sẽ ko viết đc nữa. Bây giờ, lại cảm thấy mình về HD là 1 cái sai khó sửa, để thực hiện đc cái lý tưởng của mình.

CQ bây giờ có nhiều chuyện. Cái sảy miệng ngay những ngày đầu tiên bây giờ vẫn còn nguyên ung nhọt. Mình rất muốn thay đổi, hiện tại thật là tệ!

21-6 1 năm sau khi ra trường, đã cảm thấy ko còn là ngày của mình nữa.

Hai Dì cháu đi Cung thiếu nhi chơi

IMG_0944Hì! Chiều hôm qua trời mát mẻ, Dì lười nấu cơm nên đi làm về là tếch luôn vào nhà Thảo rủ đi Cung thiếu nhi chơi. Đúng là ko dụ khi ai đi chơi dễ bằng Thảo. Thế là 2 mẹ con cuống quýt buộc tóc, đi dép, đội mũ… Con gái thì lục tiền trong túi Dì, lôi ra đc tờ 50k rồi cười sung sướng!

Cái sự đi Cung thiếu nhi cũng buồn cười. Thảo đi đâu cũng khoe đi Nhi, hỏi đi bằng gì thì bảo: tăcxi. Hề! Trong khi lần nào 2 Dì cháu cũng đi xe đạp thui.

Hôm qua 2 Dì cháu đc câu cá 1 mẻ thắng lớn. Thảo nghịch nước mỏi cả tay, ướt hết váy. Đi chơi buổi chiều vắng vẻ, Thảo tha hồ đi lang thang, ko bắt Dì bế nữa. Thành công lớn nhất của Thảo là hôm qua đã dám chơi trò tên lửa 1 mình. Quay 20 vòng mà vẫn còn thòm thèm ngồi mãi ko chịu xuống. Hề! Dì hết xiền nên cũng ko cho Thảo chơi tiếp đc. Để dành lần sau 2 Dì cháu chơi trò Nhà nhún với lại trò khác nữa.

Buồn cười nhất là đi đến đâu cũng đc mời chào: Hai mẹ con vào chơi. Sướng! Ah, mai phải nhớ mang cái ảnh mới nhất của Thảo ra show. Hôm nay mạng hơi chậm, viết khó chịu ghê! Để hôm nào kể chuyện Thảo sau nhé!

Ảnh trên là Thảo đang tạo dáng còn ảnh dưới là đang tập thể dục ở sân nhà bà.IMG_1017

Viết tý nào!

Rảnh rỗi! Tự nhiên nhảy vào blog tý. Lúc đăng nhập mới nhận ra cái quái của anh nhà mình. Đặt 1 cái pass như thế nghĩa là lúc nào ngó nghiêng blog mình cũng phải nhớ hắn ta. Cú! Nhưng thôi, chuyện này bỏ qua. Mình cũng chẳng tính chuyện đổi pass làm gì cho mệt. Hèm! Tự nhiên lại nhớ! Hic!

Hôm qua là 1 ngày xui xẻo! Chán cái bản thân mình! Được 1 ngày chơi bời thì lại mệt với mỏi. Hèm! Nhưng vớt vát lại vụ tối mai rùi. Từ hôm qua đến giờ cứ nghĩ mãi về vụ tối mai. Hì!

Hôm nay trưởng phòng có ý giới thiệu cho 1 anh to cao, đẹp trai, giỏi giang…. Gọi là Mr Hoàn Hảo. Em chả dám nói năng gì, ngồi im thin thít. Sếp hỏi đến mới dám nói. Người như thế em với ko nổi. Hì! Mà tay em thì ngắn quá! Cảm ơn ý tốt của anh! Mà cái vụ này cũng bắt nguồn từ anh Đô nhà bạn Hạnh đấy! Ko dưng lại nhắc trưởng phòng phải làm mối cho nhân viên. Hic!

Dạo này rất hay bị bố mắng vì những chuyện ko đâu. Hic! Bố mà cứ mắng con như thế là con bỏ đi lấy chồng đấy! Rùi bố mẹ lại cuống lên mà chuẩn bị. Dưng mà, chắc chả ai thèm lấy con gái của bố mẹ! Hic!

Một thế gian thênh thang!

Sáng, đến CQ, làm được 1 vài việc, đọc 1 bài trong blog Nguyễn Ngọc Tư, thấy mình sao mà cô đơn thế! http://ngngtu.blogspot.com/2009/05/mot-gian-thenh-thang.html

Công việc, tình yêu, gia đình, bạn bè… có ai hiểu mình đang cần điều gì ko nhỉ? Chắc ko ai hiểu nổi!

Tình yêu, thật sự đã rơi rớt đi rồi.

Nhận ra mình đang khóc…