Hì! Nói mưa và nhảm là chuyện của đêm qua cơ. Sáng nay dậy trời có sáng sủa hơn 1 chút, cơ mà vẫn còn ẩm ướt lắm. Lục lọi 1 hồi chả tìm thấy cái áo dài tay nào. Lại mặc áo cộc đi làm, vừa đi vừa nghĩ phải mua vải may áo mới thôi, cơ mà ví mình lại rỗng rồi. Hì!
Hờh, hình như hơi lạc đề. Mình đang nói chuyện hôm qua. Vừa quyết định tắt điện đi ngủ thì trời nổi cơn dông gió bão bùng. Chả biết làm gì, vừa ôm chăn, ôm điện thoại vừa run. Hic! Sấm chớp ầm ầm đến là khiếp. Mẹ lại bắt tắt điện thoại đi kẻo … sét đánh nên ko nc với anh yêu đc nữa. Đến nước này thì đành ôm gối nằm nghĩ linh tinh.
Trước hết, nghĩ về vụ bị anh phê bình hôm trc. Ý là mình không đc lúc nào cũng than phiền về công việc như thế. Nếu thấy chán, thấy ko hài lòng, ko phù hợp… thì bỏ đi để tìm việc khác. Chứ làm việc thì phải say mê chứ….???? Mình hơi bị chim cú… đúng là tầm nhìn hạn hẹp. Anh cứ thử đặt mình vào môi trường, công việc của mình thì sẽ biết phải say mê thế nào. Chắc chắn trên đời ko thiếu những người tâm huyết, dồn toàn tâm toàn ý vào công việc như anh nhà mình (đến mức bỏ bê cả người yêu). Cơ mà thiếu gì những kẻ như mình? Cái này ko thể gượng ép đc. Rõ chán! Nhất là bây giờ mình quyết định bỏ làm thì bố mẹ sẽ gọt đầu bôi vôi, thả trôi sông ấy.
Sau nữa, gần với giấc ngủ và sấm sét hơn, mình nghĩ đến đám cưới mấy đứa bạn sắp sửa diễn ra. Toàn là bạn cấp 3, toàn những đứa đã thành đạt, có nền tảng vững chắc rồi. Gần nhất là Liên, sau đến là Nga và Huệ. Chả biết đứa nào vào tháng nào, miễn là năm nay. Hờh, từ ngày đi cái đám cưới đầu tiên đến giờ thấy quan điểm thay đổi hẳn. Cưới sớm cũng có cái hay của nó. Bây giờ ai đó có muốn tham khảo ý kiến của mình (đây là nếu thôi)… mình sẽ động viên cưới luôn đi. Nhưng mà riêng mình thì cứ từ từ. Kể cũng hơi buồn! Nhưng mà ko sao cả. Chậm nhưng chắc chắn là được. Cho bọn hắn đi trc để mình còn học hỏi kinh nghiệm chứ.
Trời mưa đến bao giờ ko biết nữa, cơ mà mình ngủ quên mất rồi…