Sáng nay đi làm qua trường Chu Văn An, thấy áo dài thấp thoáng, thấy nam thanh nữ tú, thấy cờ hoa, bóng bay,…
Tự nhiên nhớ thời học sinh của mình thế chứ, nhớ những câu thơ của Hoàng Nhuận Cầm:
Em thấy không – tất cả đã xa rồi
Trong hơi thở của thời gian rất khẽ
Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê sayChùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay
Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước
Con ve tiên tri vô tâm báo trước
Có lẽ một người cũng bắt đầu yêuMuốn nói bao nhiêu, muốn khóc bấy nhiêu
Khúc hát đầu tiên xin hát về trường cũ
Một lớp học buâng khuâng màu xanh rủ
Sân trường đêm – rụng xuống trái bàng đêmNỗi nhớ đầu anh nhớ về em
Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ
Nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế
Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi“Có một nàng Bạch Tuyết các bạn ơi
Với lại bảy chú lùn rất quấy”
Mười đấy chứ, nhìn xem trong lớp ấy
(Ôi những trận cười trong sáng đó lao xao)Những chuyện năm nao, những chuyện năm nào
Cứ xúc động, cứ xôn xao biết mấy
Mùa hoa mơ rồi đến mùa phượng cháy
Trên trán thầy, tóc chớ bạc thêmThôi hết thời bím tóc trắng ngủ quên
Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ
Quả đã ngọt trên mấy cành đu đủ
Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơiEm đã yêu anh, anh đã xa rồi
Cây bàng hẹn hò chia tay vẫy mãi
Anh nhớ quá, mà chỉ lo ngoảnh lại
Không thấy trên sân trường, chiếc lá buổi đầu tiên./.
Sau tý cảm xúc chợt đến thì trời mưa như trút, giết chết hết cả thơ ca cùng hoài niệm… Hehe! Quay qua cảm xúc về mấy chú CSGT đứng giữa trời mưa điều khiển dòng xe cộ qua lại. Chẹp! Thấy nhen nhóm chút gì đó như là cảm thông, thấy có cảm tình hơn 1 tý với các chú mới chết chứ! Chả hiểu các chú biết lòng dạ tốt đẹp của mềnh thì có tránh xa mình ra không nữa?
Thế là hết ạ! Cảm xúc một ngày cuối tháng Năm, đi làm gặp mưa to gió nhớn./.
