Đêm hôm trước mình mơ thấy đám cưới của mình. Mọi thứ đều có vẻ mờ nhạt, chỉ có nước mắt là thật, rất nhiều nước mắt. Đến nỗi, khi tỉnh dậy, thấy gối ướt đẫm và nước vẫn còn nguyên trên mắt, trên mặt. Một dự cảm ko tốt lành.

Mẹ là người khóc đầu tiên. Khi con gái chuẩn bị đi thì mẹ khóc, con cũng ôm mẹ khóc theo. Mình nhớ trong mơ bố đưa mình về nhà chồng, giống như hôm cưới chị. Có cả mẹ con Thảo nữa thì phải. Lúc bố về, mình suýt nữa chạy theo. Bình thường, bố nghiêm nghị là thế mà lúc ấy mình thấy bố khóc. Nước mắt, sao lại nhiều thế trong một đám cưới? Dù chỉ là trong mơ? Khi viết lại những dòng này thì tự nhiên nước mắt mình cũng chảy. Từ lúc tỉnh dậy, thật sự thấy băn khoăn. Thương bố mẹ mình, gả con đi xa, những lo lắng liệu có bao giờ là thừa? Thương mình, ngày vui mà sao cất bước đi lại thấy nặng nề đến thế?

Bao nhiêu lời khuyên của mọi người mình đều bỏ qua hết, kiên quyết vô cùng với lựa chọn của mình. Khẳng định rằng sẵn sàng chấp nhận mọi khó khăn để hạnh phúc. Thế mà, một giấc mơ khiến mọi thứ chao đảo cả.

Mình chưa kể cho ai nghe, một phần vì sợ những lời nói thật lòng. Ngay cả người mà đến lúc ấy vẫn còn quan trọng mình cũng ko kể đc. Đơn giản vì ko có thời gian. Đến bây giờ, thì kể hay ko cũng ko quan trọng nữa rồi. Mình quyết định vì bản thân, vì bố mẹ và những người thân thiết. Những dự cảm lớn dần thành một sự thật hiển nhiên. Người yêu mình góp phần quá lớn vào quyết định này. Ko đủ yêu thương, ko đủ hy sinh, ko đủ bản lĩnh để là một chỗ dựa vững chắc. Mình hoài nghi, có thể mình đã sai, có thể mình vẫn đúng nhưng có những việc vượt ra khỏi tầm kiểm soát của mình. Sẽ lại trở về như ngày xưa, ko có gì ràng buộc cả. Chỉ cần mình mạnh mẽ hơn nữa, cất giấu những phút yếu đuối của mình thật sâu, thật chặt. Hạnh phúc hiện tại thật mong manh! Mong rằng, với rất nhiều những khó khăn phía trước, điều an ủi và cũng là động lực giúp mình vượt qua tất cả là làm sao để nước mắt của bố mẹ sẽ ko bao giờ phải rơi vì mình.

Mờ mịt

Cả đêm không ngủ được. Đầu óc bây giờ đang quay quay. Tự nhiên thấy đáng hổ thẹn về bản thân.

Công việc may mà đã hoàn tất chứ không thì mình toi mất. Sáng nay nghe sếp nói mà chả đc chữ nào vào đầu cả. Nhức mắt, đau đầu và mệt mỏi. Muốn được đi đâu đó, lang thang trên một con đường thật dài, có 2 hàng cây chạy tít tắp, có bãi cỏ, có bờ đê, có sông nữa thì tốt. Mình ko biết mình đang mơ ước điều gì nữa. Mọi thứ vừa vỡ vụn mất rồi.

Đau!

Ốm: Cảm, sốt và ho.

Rất nhiều nước mắt và những lời nói dối. Xen giữa chúng vẫn là những tin nhắn yêu thương. Ngớ ngẩn thế chứ!

Có lẽ không phải lần đầu và chắc chắn không là lần cuối. Một vết thương toang hoác há mồm, mọc trên yêu thương mù quáng. Một nỗi đau khó lành.

Và mất ngủ đến tận 4h sáng.